74.5K. Tác giả: Thảo Nhiên. Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Sủng. Nguồn: Sưu tầm. Trạng thái: Đang ra. Truyện Cố Thiếu Gia Đừng Giả Vờ Nữa của tác giả Thảo Nhiên kể về Quân Dao ghì chặt tay người đàn ông, đôi tay nhỏ nhắn của cô siết thật chặt, từ từ ghé sát môi
Cố Thiếu Gia Đừng Giả Vờ Nữa - (Chương 18) - Tác giả Thảo Nhiên Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Chuyện không liên quan đến mình thì đừng xen vào!" "Ba, nhìn cho rõ -" Một tia điên cuồng lóe lên trong mắt Thẩm Như. Cô ta đột nhiên đứng dậy, giọng nói cất cao đến nỗi chói tai. "Người phụ nữ này giả vờ tranh thủ sựđồng cảm, chính là một bạch liên hoa!
Cố thiếu gia đừng giả vờ nữa - Quân Dao - Cố Khang Dật (Truyện full) - Chương 258- Website đọc truyện online miễn phí mãi mãi - tamlinh247
Chương 1: Biến cố kinh người. Quân Dao run rẩy tra chìa khóa vào xe, mất cả phút cô mới khởi động được và lái xe rời đi. Vừa rồi cô vừa rời thư viện, đang trên đường ra bãi đỗ xe thì bị một kẻ lạ mặt chặn lại, muốn giở trò sàm sỡ. May mà Quân Dao nhanh trí
Bạn đang đọc bộ truyện Cố Thiếu Gia Đừng Giả Vờ Nữa tại truyenchu.vn “Em biết băng bó vết thương chứ?” Quân Dao gật đầu, cái này không khó, cô đã được học sơ cứu từ hồi học trung học. Nhưng khi nhìn vết thương của Cố Tự Bạch, cô vẫn hơi rùng mình.
s8Auy. Quân Dao mặc váy cưới, được một chiếc xe sang trọng đưa về biệt thự nhà họ có lễ cưới nào cả, chỉ có một mình cô ngồi trong phòng, im lặng đợi, dõi theo thời gian dài đằng khi Quân Dao quá mệt, dựa lưng vào thành giường, thiếp đi lúc nào không biết thì cánh cửa nhẹ nhàng “cạch” một tiếng, một bóng người từ từ tiến vào đó ngũ quan như tạc, nhưng khuôn mặt lạnh lẽo không chút biểu cảm, nhìn Quân Dao đang say ngủ rồi quay người bỏ hôm sau, người hầu tới đánh thức Quân Dao dậy, cả người cô đau mỏi ê ẩm, vội vàng vệ sinh cá nhân rồi chạy xuống lầu chuẩn bị ăn chiếc bàn dài xa hoa, một người đàn ông uy nghiêm ngồi ở một đầu bàn, bên cạnh là một phu nhân ăn mặc diêm dúa, chỉ hận không thể đeo tất cả kim cương, đá quý lên bên kia là một người đàn ông mặc vest trắng, dáng người tao nhã, khuôn mặt có chút lạnh lùng xa Dao cúi người chào cả ba người, rồi ngồi vào một chiếc Tuyết Thanh lên tiếng.“Từ giờ cô sẽ là con dâu của Cố gia, nhưng tuyệt nhiên không được nói ra bên ngoài, nếu chuyện này đồn ra đừng hỏi tại sao Quân gia nhà các người phải bốc hơi khỏi giang thành.”Một lời đe dọa trắng Dao hơi khó chịu, nhưng ba năm trong tù khiến trái tim cô bị mài mòn, nếu chống đối, cô sẽ lại bị đưa về đó, chịu nốt hai năm trong địa ngục, cô cắn môi, cúi đầu.“Vâng, Cố phu nhân.”“Việc của cô là phải chăm sóc Tư Bạch cho tốt, biết chưa?” Trương Tuyết Thanh lại dùng giọng điệu với hạ nhân, nói.“Được rồi, ăn đi.”Cố lão gia lên tiếng, mọi người lặng lẽ dùng Dao khẽ liếc mắt nhìn qua người đàn ông mặc vest trắng đang tao nhã ăn sáng bên này nhìn sắc mặt hồng hào, cử chỉ nhanh nhẹn, tao nhã, đâu giống người què như lời Quân Tú Anh không giống người cần cô chăm là Cố đại thiếu gia trong lời đồn, anh ta rất đẹp trai, khuôn mặt như tạc, sống mũi cao vút, có thể dùng từ ngọc thụ lâm phong để hình lúc Quân Dao đang mải nghĩ ngợi, đột nhiên người thanh niên đó buông dĩa xuống, đứng dậy, lấy chiếc áo khoác vắt bên ghế đi ra Dao hơi giật mình, cúi đầu ăn bữa sáng của khi ăn sáng xong, cô đang định trở về phòng thì người hầu bước lên, nói sẽ hướng dẫn cô cách chăm sóc Cố đại thiếu gia. Quân Dao ngơ ngác, anh ta chẳng phải vừa đi rồi sao? Cô theo chân người hầu gái lên lầu, bước vào căn phòng ngay cạnh phòng “tân hôn” đêm qua cô phòng, trên chiếc giường lớn trắng như tuyết là một người đàn ông mặc bộ đồ mặc nhà bằng lụa đen, nằm như đang ngủ Dao hơi sững này thoạt nhìn có vài phần giống người đàn ông khi nãy ăn cơm cùng điều người đàn ông mặc vest trắng có vẻ ngoài tao nhã, tác phong nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng, hờ người nằm trên giường này mắt nhắm chặt, khuôn mặt hơi tái nhợt, có chút âm u.“Đây là…” Quân Dao lên tiếng Hoa, người hầu của Cố gia lập tức trả lời.“Đây là Cố đại thiếu gia, thiếu phu nhân, đại sư nói cô hợp mệnh đại thiếu gia, vì vậy cô cần ngày đêm thân cận, chăm sóc, như vậy phước khí của cô sẽ giúp đại thiếu gia mau chóng tỉnh lại.”“Vậy người vừa nãy ăn sáng là ai?”Tiểu Hoa hơi nghiêng đầu, rồi à lên.“À, đó là Cố nhị thiếu gia – Cố Khang đây là đại thiếu gia Cố Tư Bạch.”“Vậy tôi phải chăm sóc anh ta như thế nào?”Tiểu Hoa năm nay mới hai mươi, nhưng đã ở Cố gia đúng bằng từng đó năm, tính tình nhanh nhẹn, thật thà, cô ấy lập tức lên tiếng.“Để tôi chỉ thiếu phu nhân.”Nói rồi Tiểu Hoa nhanh nhẹn bước đến, bắt đầu dạy Quân Dao từ việc hằng ngày phải lau người, xoa bóp chân tay cho Cố Tư Bạch ra sao để máu huyết lưu thông, tránh cho thiếu gia bị Tiểu Hoa hơi đỏ mặt nói.“Thực ra… còn… còn một chuyện nữa… Đại sư bảo cần người làm… ấm giường cho đại thiếu gia…”Tiểu Hoa còn nhỏ, chưa từng yêu đương, nhắc đến mấy truyện này mặt đỏ hồng như trái lại Quân Dao suýt bật ta nằm ngay đơ, hôn mê bất tỉnh như thế kia thì cô làm “ấm giường” kiểu gì?“Đại sư nói, thiếu phu nhân kề cận bên cạnh, rất nhanh đại thiếu gia có thể tỉnh lại.”Nói rồi Tiểu Hoa nhìn về phía Cố Tư Bạch đang nằm im lặng trên giường, thở dài nói.“Mong là thiếu gia sớm tỉnh lại, thiếu gia đã nằm như thế này suốt ba năm tại cái cô Quân Dao gì đó… Tôi mà gặp cô ta nhất định sẽ để cô ta sống không yên đâu.”Ánh mắt Tiểu Hoa tràn đầy giận môi Quân Dao giật giật, nếu cô ấy biết xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt, kẻ cô ấy căm hận đang đứng ngay đây thì cô ấy sẽ thế nào?Lại liếc nhìn Cố Tư Bạch đang nằm im lặng trên lỗi của đã dùng ba năm tự do thanh xuân để trả nợ anh, cô sẽ cố gắng chăm sóc giúp anh tỉnh khi anh tỉnh lại rồi có tha thứ cho cô không? Có trả tự do cho cô không? Và liệu… anh có thể tỉnh lại không?Dù sao cô cũng không phải Quân Tú Anh, không phải người có bát tự hợp với Quân Dao ngây ngẩn nhìn Cố Tư Bạch, Tiểu Hoa khua khua tay trước mặt cô.“Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân… cô nhìn thiếu gia chăm chú thế? Có phải thấy thiếu gia rất đẹp trai đúng không? Năm đó thiếu gia từng là người đàn ông hoàng kim, sáng giá nhất Giang thành đáng tiếc!”Quân Dao không phủ nhận, để mặc Tiểu Hoa nói lải nhải bên tai.“Thiếu phu nhân, bên kia là phòng phụ, hôm qua sửa thành phòng tân đại sư nói rằng thiếu phu nhân phải ở bên thiếu gia cả ngày, nên tôi sẽ dọn đồ qua cho thiếu phu nhân nhé.”Lúc này Quân Dao mới để ý, hóa ra có một cánh cửa nối thông hai phòng với nhau, Quân Dao gật gật thầm tính toán, chiếc giường rộng như này ngủ chung cũng không vấn đề gì, dù sao anh ta cũng hôn mê bất tỉnh, không gây nguy hại gì cho cô.“Xong rồi, thiếu phu nhân.”Tiểu Hoa xách chiếc vali của cô qua, đặt giữa phòng, rồi hỏi.“Có cần tôi xếp đồ vào tủ luôn không?”Quân Dao xua tay, bảo tự mình làm Hoa liền chạy đi, bưng một chậu nước ấm và một chiếc khăn mặt trắng tới.“Thiếu phu nhân lau mặt, lau người cho thiếu gia nhé, chú ý đừng làm lệch kim truyền trên tay thiếu khi lau người xong thì cô xoa bóp cho thiếu gia một tiếng, buổi chiều cũng xoa bóp một tiếng là được.”“Tôi biết rồi.”Sau khi dặn dò xong, Tiểu Hoa rời phòng, để một mình Quân Dao ở lại, cô đột nhiên thấy có phần lạnh lẽo, không hiểu sao khẽ rùng mình một Dao mặc váy cưới, được một chiếc xe sang trọng đưa về biệt thự nhà họ có lễ cưới nào cả, chỉ có một mình cô ngồi trong phòng, im lặng đợi, dõi theo thời gian dài đằng khi Quân Dao quá mệt, dựa lưng vào thành giường, thiếp đi lúc nào không biết thì cánh cửa nhẹ nhàng “cạch” một tiếng, một bóng người từ từ tiến vào đó ngũ quan như tạc, nhưng khuôn mặt lạnh lẽo không chút biểu cảm, nhìn Quân Dao đang say ngủ rồi quay người bỏ hôm sau, người hầu tới đánh thức Quân Dao dậy, cả người cô đau mỏi ê ẩm, vội vàng vệ sinh cá nhân rồi chạy xuống lầu chuẩn bị ăn chiếc bàn dài xa hoa, một người đàn ông uy nghiêm ngồi ở một đầu bàn, bên cạnh là một phu nhân ăn mặc diêm dúa, chỉ hận không thể đeo tất cả kim cương, đá quý lên bên kia là một người đàn ông mặc vest trắng, dáng người tao nhã, khuôn mặt có chút lạnh lùng xa Dao cúi người chào cả ba người, rồi ngồi vào một chiếc Tuyết Thanh lên tiếng.“Từ giờ cô sẽ là con dâu của Cố gia, nhưng tuyệt nhiên không được nói ra bên ngoài, nếu chuyện này đồn ra đừng hỏi tại sao Quân gia nhà các người phải bốc hơi khỏi giang thành.”Một lời đe dọa trắng Dao hơi khó chịu, nhưng ba năm trong tù khiến trái tim cô bị mài mòn, nếu chống đối, cô sẽ lại bị đưa về đó, chịu nốt hai năm trong địa ngục, cô cắn môi, cúi đầu.“Vâng, Cố phu nhân.”“Việc của cô là phải chăm sóc Tư Bạch cho tốt, biết chưa?” Trương Tuyết Thanh lại dùng giọng điệu với hạ nhân, nói.“Được rồi, ăn đi.”Cố lão gia lên tiếng, mọi người lặng lẽ dùng Dao khẽ liếc mắt nhìn qua người đàn ông mặc vest trắng đang tao nhã ăn sáng bên này nhìn sắc mặt hồng hào, cử chỉ nhanh nhẹn, tao nhã, đâu giống người què như lời Quân Tú Anh không giống người cần cô chăm là Cố đại thiếu gia trong lời đồn, anh ta rất đẹp trai, khuôn mặt như tạc, sống mũi cao vút, có thể dùng từ ngọc thụ lâm phong để hình lúc Quân Dao đang mải nghĩ ngợi, đột nhiên người thanh niên đó buông dĩa xuống, đứng dậy, lấy chiếc áo khoác vắt bên ghế đi ra Dao hơi giật mình, cúi đầu ăn bữa sáng của khi ăn sáng xong, cô đang định trở về phòng thì người hầu bước lên, nói sẽ hướng dẫn cô cách chăm sóc Cố đại thiếu Dao ngơ ngác, anh ta chẳng phải vừa đi rồi sao? Cô theo chân người hầu gái lên lầu, bước vào căn phòng ngay cạnh phòng “tân hôn” đêm qua cô phòng, trên chiếc giường lớn trắng như tuyết là một người đàn ông mặc bộ đồ mặc nhà bằng lụa đen, nằm như đang ngủ Dao hơi sững này thoạt nhìn có vài phần giống người đàn ông khi nãy ăn cơm cùng điều người đàn ông mặc vest trắng có vẻ ngoài tao nhã, tác phong nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng, hờ người nằm trên giường này mắt nhắm chặt, khuôn mặt hơi tái nhợt, có chút âm u.“Đây là…” Quân Dao lên tiếng Hoa, người hầu của Cố gia lập tức trả lời.“Đây là Cố đại thiếu gia, thiếu phu nhân, đại sư nói cô hợp mệnh đại thiếu gia, vì vậy cô cần ngày đêm thân cận, chăm sóc, như vậy phước khí của cô sẽ giúp đại thiếu gia mau chóng tỉnh lại.”“Vậy người vừa nãy ăn sáng là ai?”Tiểu Hoa hơi nghiêng đầu, rồi à lên.“À, đó là Cố nhị thiếu gia – Cố Khang đây là đại thiếu gia Cố Tư Bạch.”“Vậy tôi phải chăm sóc anh ta như thế nào?”Tiểu Hoa năm nay mới hai mươi, nhưng đã ở Cố gia đúng bằng từng đó năm, tính tình nhanh nhẹn, thật thà, cô ấy lập tức lên tiếng.“Để tôi chỉ thiếu phu nhân.” Nói rồi Tiểu Hoa nhanh nhẹn bước đến, bắt đầu dạy Quân Dao từ việc hằng ngày phải lau người, xoa bóp chân tay cho Cố Tư Bạch ra sao để máu huyết lưu thông, tránh cho thiếu gia bị Tiểu Hoa hơi đỏ mặt nói.“Thực ra… còn… còn một chuyện nữa… Đại sư bảo cần người làm… ấm giường cho đại thiếu gia…”Tiểu Hoa còn nhỏ, chưa từng yêu đương, nhắc đến mấy truyện này mặt đỏ hồng như trái lại Quân Dao suýt bật ta nằm ngay đơ, hôn mê bất tỉnh như thế kia thì cô làm “ấm giường” kiểu gì?“Đại sư nói, thiếu phu nhân kề cận bên cạnh, rất nhanh đại thiếu gia có thể tỉnh lại.”Nói rồi Tiểu Hoa nhìn về phía Cố Tư Bạch đang nằm im lặng trên giường, thở dài nói.“Mong là thiếu gia sớm tỉnh lại, thiếu gia đã nằm như thế này suốt ba năm tại cái cô Quân Dao gì đó… Tôi mà gặp cô ta nhất định sẽ để cô ta sống không yên đâu.”Ánh mắt Tiểu Hoa tràn đầy giận môi Quân Dao giật giật, nếu cô ấy biết xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt, kẻ cô ấy căm hận đang đứng ngay đây thì cô ấy sẽ thế nào?Lại liếc nhìn Cố Tư Bạch đang nằm im lặng trên lỗi của đã dùng ba năm tự do thanh xuân để trả nợ anh, cô sẽ cố gắng chăm sóc giúp anh tỉnh khi anh tỉnh lại rồi có tha thứ cho cô không? Có trả tự do cho cô không? Và liệu… anh có thể tỉnh lại không?Dù sao cô cũng không phải Quân Tú Anh, không phải người có bát tự hợp với Quân Dao ngây ngẩn nhìn Cố Tư Bạch, Tiểu Hoa khua khua tay trước mặt cô.“Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân… cô nhìn thiếu gia chăm chú thế? Có phải thấy thiếu gia rất đẹp trai đúng không? Năm đó thiếu gia từng là người đàn ông hoàng kim, sáng giá nhất Giang thành đáng tiếc!”Quân Dao không phủ nhận, để mặc Tiểu Hoa nói lải nhải bên tai.“Thiếu phu nhân, bên kia là phòng phụ, hôm qua sửa thành phòng tân đại sư nói rằng thiếu phu nhân phải ở bên thiếu gia cả ngày, nên tôi sẽ dọn đồ qua cho thiếu phu nhân nhé.”Lúc này Quân Dao mới để ý, hóa ra có một cánh cửa nối thông hai phòng với nhau, Quân Dao gật gật thầm tính toán, chiếc giường rộng như này ngủ chung cũng không vấn đề gì, dù sao anh ta cũng hôn mê bất tỉnh, không gây nguy hại gì cho cô.“Xong rồi, thiếu phu nhân.”Tiểu Hoa xách chiếc vali của cô qua, đặt giữa phòng, rồi hỏi.“Có cần tôi xếp đồ vào tủ luôn không?”Quân Dao xua tay, bảo tự mình làm Hoa liền chạy đi, bưng một chậu nước ấm và một chiếc khăn mặt trắng tới.“Thiếu phu nhân lau mặt, lau người cho thiếu gia nhé, chú ý đừng làm lệch kim truyền trên tay thiếu khi lau người xong thì cô xoa bóp cho thiếu gia một tiếng, buổi chiều cũng xoa bóp một tiếng là được.”“Tôi biết rồi.”Sau khi dặn dò xong, Tiểu Hoa rời phòng, để một mình Quân Dao ở lại, cô đột nhiên thấy có phần lạnh lẽo, không hiểu sao khẽ rùng mình một cái..
Giới thiệuQuân Dao không hiểu cô đã làm gì phi pháp để đến mức ngồi tù năm năm này, một thiên kim tiểu thư như cô bị đánh đập, hành hạ, bắt làm đủ việc nặng nhọc. Gia đình cô chưa từng một lời thăm rồi khi cô được thả thì nói rằng cô đắc tội hai gia tộc lớn, cha cô không thể giúp được gì, lại còn dì ghẻ và chị kế thêm mắm dặm muối kích sắp phải gả tới nhà họ Cố???Cái người mà cô từng đâm xe trúng sắp thành chồng cô???Chuyện gì thế này???
Cố thiếu gia đừng giả vờ nữa – Nhảy hố truyện Tác giảThảo Nhiên Thể loại Ngôn tình, sủng Mô tả Truyện Cố thiếu gia đừng giả vờ nữa của tác giả Thảo Nhiên Quân Dao ghì chặt tay người đàn ông, đôi tay nhỏ nhắn của cô siết thật chặt, từ từ ghé sát môi vào bên tai anh ta “Anh Cố, anh giả vờ như vậy thấy có vui không?” Ánh nhìn âm trầm của người đàn ông lóe lên tia phấn khích, anh trở tay lại, giờ anh là người chủ động, khuôn mặt kề sát vào cô. Hơi thở có chút gấp gáp đầy nam tính quấn quanh cô “Em thử nói xem?” *** Đọc truyện tương tự Dụ dỗ đại luật sư cập nhật nhanh nhất trên – Nhảy hố truyện Đánh giá 5 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé! Các bạn vào group facebook để nhảy hố nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!
Quân Dao chần chừ một chút rồi ngồi xuống, dù sao CỐ Tư Bạch cũng đang bị thương nặng, nếu chẳng may anh muốn giở trò gì, cô cũng đối phó hồ nhiệm vụ của cô là chăm sóc anh, đó không chỉ là nhiệm vụ đơn thuần, mà còn là tự do nửa đời sau của cô nữa thấy Quân Dao rón rén ngồi ở góc giường, CỐ Tư Bạch cong khóe môi, anh với tay tắt đèn bàn, giọng nói trầm ấm vang lên.“Đi ngủ thôi.” Quân Dao thấp thỏm nằm ngay đơ như khúc gỗ, không dám nhúc bên kia Cố Tư Bạch cũng nằm thắng người, giữa hai người là một khoảng rộng mênh lúc sau, nghe thấy hơi thở đều đều, nhè nhẹ của Cố Tư Bạch, Quân Dao mới thở phào nhẹ nhõm, thả lòng người, dần dần chìm vào giấc sớm hôm chuông điện thoại vang lên inh ỏi làm Quân Dao giật mình bật dậy, cô đã quen dậy sớm để chăm sóc CỐ Tư Bạch rồi.“Vẫn còn sớm, ngủ thêm chút đi.” Quân Dao đang mơ màng ngái ngủ, nghe thấy vậy liền gật gù, nằm mấy giây sau, khi thần trí đã dần thanh tỉnh, cô đột nhiên giật bắn mình, mở trừng ràng hôm qua cô một góc giường, Cố Tư Bạch một góc giường, vậy mà tại sao sáng nay tỉnh dậy lại thấy cô đã lăn đến bên góc giường của Cố Tư Bạch rồi, lại còn rúc vào lòng người ta, gối đầu lên tay người ta ngủ nữa chứ? Quân Dao hận không thể cắn lưỡi chết ngay lập cô đỏ đến tận mang tai, hất chăn vùng dậy chạy biến vào nhà mình trong gương, cô lắc đầu thật mạnh để quên đi chuyện xấu hổ vừa khi ở trong nhà tắm cả tiếng đồng hồ mới lò dò đi ra, cô thấy Cố Tư Bạch đang nằm trên giường, thong thả nhắn tin điện bước đến bên giường, CỐ làm ra vẻ tự nhiên.“Anh nằm xuống đi, tôi đi lấy đồ ăn sáng” “Không cần đâu, em ngồi đó đi”.Hả? Quân Dao cảm thấy khó hiểu, nhưng lại nghĩ có lẽ anh đã phải nhịn nhiều năm nên giờ chưa quen với chế độ sinh hoạt bình thường, vì vậy đành lúi húi dọn dẹp lại chăn gối cho phẳng phiu một chút, rồi đi bê một chậu nước ấm đến. “Giờ anh tỉnh rồi, anh tự làm nhé”.“Em nhẫn tâm để một người bị thương nặng tự chăm sóc mình sao?” Anh ngẩng đầu, thản nhiên nặng cái đầu anh, lúc trước cô tưởng anh bất tỉnh thật nên mới chăm sóc như thế, còn bắt cô phải lau người cho sớm biết anh chỉ giả vờ, vậy thì cô sẽ mặc kệ nào đó mặt thật dày, hơi ngẩng đầu, đưa mặt về phía Quân Dao, cô đành phải vắt cái khăn ấm trong tay, lau loạn xạ vài cái trên mặt cho dù bị cô giày vò như thế, nhưng khi buông chiếc khăn mặt ra, anh vẫn giữ được vẻ đẹp trai rạng ngời, khóe môi còn hơi cong lên.“Hóa ra bình thường Cố thiếu phu nhân chăm sóc chồng mình như này ư?” “Ai là Cố thiếu phu nhân chứ? Tôi gà đến để xung hỉ, anh nhớ đó” Cô trừng lúc này có tiếng gõ cửa phòng, Quân Dao quýnh lên.“Mau nằm xuống đi.” Vừa nói cô vừa chạy đi lấy kim truyền.“Không sao đâu, em ra ngoài đi, Tiểu Hoa đưa đồ ăn sáng thôi.” Quân Dao thở phào nhẹ nhõm, mở cửa ló đầu ra, đúng là Tiểu Hoa đang bưng một khay đồ ăn sáng thơm phức.“Thiếu phu nhân, tôi đưa đồ ăn sáng, thiếu phu nhân bận rộn chăm sóc thiếu gia, từ giờ một ngày ba bữa tối sẽ đưa đồ ăn lên, thiếu phu nhân yên tâm chăm sóc thiếu gia ạ”.Quân Dao lơ mơ nhận khay đồ ăn từ tay Tiểu Hoa, sau đó đóng cửa đi nghiêng đầu suy nghĩ, tại sao Tiểu Hoa biết mà đưa đồ ăn sáng lên? Tại sao Tiểu Hoa nói từ giờ cô không cần xuống nhà nữa mà ngày ba bữa cô ấy sẽ mang đồ ăn lên cho Không thể nào là Trương Tuyết Thanh dặn dò được, bà ta chỉ mong cô đi đâu đó khuất mắt để hại Cố thiếu gia chỉ còn lại duy nhất một người – Cố Tư lẽ… Nhìn Quân Dao đứng giữa phòng, nghiêng đầu chau mày suy nghĩ, trên tay là khay đồ ăn bốc khói, Cố Tư Bạch lên tiếng.“Đừng nghĩ nữa, là tôi bảo Tiểu Hoa đưa đồ ăn sáng đến.” Quân Dao suýt chút nữa làm đổ cả khay thức ăn, cái khay hơi chao đảo, may mà không việc bưng khay đặt lên bàn gần đầu giường, hỏi lại.“Anh bảo Tiểu Hoa đưa đồ ăn sáng đến?” “Ù.” “Tiểu Hoa biết anh tỉnh lại rồi, hóa ra ngoài tôi ra cũng có người biết à?” Đột nhiên khóe môi Quân Dao hơi trễ xuống, đột nhiên cô cảm thấy có chút thất vọng, không biết tại sao hôm qua cô cứ nghĩ vì mình cũng có xíu xiu quan trọng nên biết và giữ bí mật to lớn này cho Cố thiếu gia, không ngờ hóa ra cũng có người khác nét mặt có chút mất mát của Quân Dao, anh liền lên tiếng.“Em ghen à?” “Ghen?” Quân Dao chỉ vào người mình.“Anh ấm đầu à, tôi với anh mới quen nhau một ngày, ghen tuông gì đây?” “Vậy tại sao khi nghe tôi nói tôi bảo Tiểu Hoa đưa đồ ăn đến em lại có vẻ không vui?” “Ai bảo thế?” Quân Dao cứng miệng, “Chỉ là tôi đang suy nghĩ thôi.” “Suy nghĩ gì?” “Suy nghĩ gì kệ tôi, anh quản được à?” Vừa nói Quân Dao vừa bưng bát cháo đến bên, múc một thìa, thổi phù phù rồi đưa đến trước mặt Cố Tư hơi trừng mắt ra hiệu cho anh mau ăn Cố Tư Bạch lắc đầu, nói.“Tôi chưa đánh răng”.Thật muốn đánh cho anh một trận trong lòng thôi, Quân Dao đâu dám nói ra, cô dìu anh vào nhà vệ sinh, còn phải đứng ngoài cửa trông chừng kéo anh bị ngã hay bị gì lúc sau, Cố Tư Bạch bước ra, khuôn mặt anh còn vài giọt nước nhỏ li ti đọng lại, giống như sương mai đọng trên cánh Dao thật muốn gõ đầu mình một cái, sao đột nhiên lại đi so sánh kì quặc như vậy chứ? Cô đỡ anh trở lại giường, sau đó bắt đầu đút cháo cho anh ăn, cũng quen với việc này rồi nên cô không có ý kiến đến thìa cháo thứ ba, đang đưa đến bên môi Cố Tư Bạch, cô đột nhiên rụt tay lại, làm người nào đó há miệng ra lại phải ngậm vào, dáng vẻ không Quân Dao đầu để tâm chuyện ấy, cô hỏi.“Anh không hề ra khỏi phòng, vậy làm sao báo Tiểu Hoa được, Tiểu Hoa cũng không tỏ vẻ bất ngờ hay SỢ sệt, chứng tỏ đã biết lâu rồi, đúng không?” Cố Tư Bạch hơi mỉm cười.“Thông minh lắm.” Quân Dao trọn tròn mắt, vậy là cô đoán đúng ư? “Tiểu Hoa đã biết anh giả bệnh từ trước?” Cố Tư Bạch gật đầu, anh nhìn cô chăm chú.“Tôi tỉnh rồi thì đâu muốn người khác nhìn thấy hết cơ thể mình nữa.” Mắt Quân Dao càng trừng lớn, anh đang nói cái gì vậy hả? Ba tháng qua, suốt ba tháng trời, ngày nào có cũng phải “nhìn” anh tay Quân Dao siết chặt, hận không thể cắn chết người đối diện.“Em thì khác, vì em là vợ tôi, trước sau gì cũng nhìn thấy cả thôi.” Cố Tư Bạch sợ lửa cháy chưa đủ lớn, tiếp tục thêm dầu.“Cái đồ đáng chết nhà anh, hôm nay tôi liều mạng với anh!!!”Quân Dao chần chừ một chút rồi ngồi xuống, dù sao CỐ Tư Bạch cũng đang bị thương nặng, nếu chẳng may anh muốn giở trò gì, cô cũng đối phó hồ nhiệm vụ của cô là chăm sóc anh, đó không chỉ là nhiệm vụ đơn thuần, mà còn là tự do nửa đời sau của cô nữa thấy Quân Dao rón rén ngồi ở góc giường, CỐ Tư Bạch cong khóe môi, anh với tay tắt đèn bàn, giọng nói trầm ấm vang lên.“Đi ngủ thôi.” Quân Dao thấp thỏm nằm ngay đơ như khúc gỗ, không dám nhúc bên kia Cố Tư Bạch cũng nằm thắng người, giữa hai người là một khoảng rộng mênh lúc sau, nghe thấy hơi thở đều đều, nhè nhẹ của Cố Tư Bạch, Quân Dao mới thở phào nhẹ nhõm, thả lòng người, dần dần chìm vào giấc sớm hôm chuông điện thoại vang lên inh ỏi làm Quân Dao giật mình bật dậy, cô đã quen dậy sớm để chăm sóc CỐ Tư Bạch rồi.“Vẫn còn sớm, ngủ thêm chút đi.” Quân Dao đang mơ màng ngái ngủ, nghe thấy vậy liền gật gù, nằm mấy giây sau, khi thần trí đã dần thanh tỉnh, cô đột nhiên giật bắn mình, mở trừng ràng hôm qua cô một góc giường, Cố Tư Bạch một góc giường, vậy mà tại sao sáng nay tỉnh dậy lại thấy cô đã lăn đến bên góc giường của Cố Tư Bạch rồi, lại còn rúc vào lòng người ta, gối đầu lên tay người ta ngủ nữa chứ? Quân Dao hận không thể cắn lưỡi chết ngay lập cô đỏ đến tận mang tai, hất chăn vùng dậy chạy biến vào nhà mình trong gương, cô lắc đầu thật mạnh để quên đi chuyện xấu hổ vừa khi ở trong nhà tắm cả tiếng đồng hồ mới lò dò đi ra, cô thấy Cố Tư Bạch đang nằm trên giường, thong thả nhắn tin điện bước đến bên giường, CỐ làm ra vẻ tự nhiên.“Anh nằm xuống đi, tôi đi lấy đồ ăn sáng” “Không cần đâu, em ngồi đó đi”.Hả? Quân Dao cảm thấy khó hiểu, nhưng lại nghĩ có lẽ anh đã phải nhịn nhiều năm nên giờ chưa quen với chế độ sinh hoạt bình thường, vì vậy đành lúi húi dọn dẹp lại chăn gối cho phẳng phiu một chút, rồi đi bê một chậu nước ấm đến.“Giờ anh tỉnh rồi, anh tự làm nhé”.“Em nhẫn tâm để một người bị thương nặng tự chăm sóc mình sao?” Anh ngẩng đầu, thản nhiên nặng cái đầu anh, lúc trước cô tưởng anh bất tỉnh thật nên mới chăm sóc như thế, còn bắt cô phải lau người cho sớm biết anh chỉ giả vờ, vậy thì cô sẽ mặc kệ nào đó mặt thật dày, hơi ngẩng đầu, đưa mặt về phía Quân Dao, cô đành phải vắt cái khăn ấm trong tay, lau loạn xạ vài cái trên mặt cho dù bị cô giày vò như thế, nhưng khi buông chiếc khăn mặt ra, anh vẫn giữ được vẻ đẹp trai rạng ngời, khóe môi còn hơi cong lên.“Hóa ra bình thường Cố thiếu phu nhân chăm sóc chồng mình như này ư?” “Ai là Cố thiếu phu nhân chứ? Tôi gà đến để xung hỉ, anh nhớ đó” Cô trừng lúc này có tiếng gõ cửa phòng, Quân Dao quýnh lên.“Mau nằm xuống đi.” Vừa nói cô vừa chạy đi lấy kim truyền.“Không sao đâu, em ra ngoài đi, Tiểu Hoa đưa đồ ăn sáng thôi.” Quân Dao thở phào nhẹ nhõm, mở cửa ló đầu ra, đúng là Tiểu Hoa đang bưng một khay đồ ăn sáng thơm phức.“Thiếu phu nhân, tôi đưa đồ ăn sáng, thiếu phu nhân bận rộn chăm sóc thiếu gia, từ giờ một ngày ba bữa tối sẽ đưa đồ ăn lên, thiếu phu nhân yên tâm chăm sóc thiếu gia ạ”.Quân Dao lơ mơ nhận khay đồ ăn từ tay Tiểu Hoa, sau đó đóng cửa đi nghiêng đầu suy nghĩ, tại sao Tiểu Hoa biết mà đưa đồ ăn sáng lên? Tại sao Tiểu Hoa nói từ giờ cô không cần xuống nhà nữa mà ngày ba bữa cô ấy sẽ mang đồ ăn lên cho Không thể nào là Trương Tuyết Thanh dặn dò được, bà ta chỉ mong cô đi đâu đó khuất mắt để hại Cố thiếu gia chỉ còn lại duy nhất một người – Cố Tư lẽ… Nhìn Quân Dao đứng giữa phòng, nghiêng đầu chau mày suy nghĩ, trên tay là khay đồ ăn bốc khói, Cố Tư Bạch lên tiếng.“Đừng nghĩ nữa, là tôi bảo Tiểu Hoa đưa đồ ăn sáng đến.” Quân Dao suýt chút nữa làm đổ cả khay thức ăn, cái khay hơi chao đảo, may mà không việc bưng khay đặt lên bàn gần đầu giường, hỏi lại.“Anh bảo Tiểu Hoa đưa đồ ăn sáng đến?” “Ù.” “Tiểu Hoa biết anh tỉnh lại rồi, hóa ra ngoài tôi ra cũng có người biết à?” Đột nhiên khóe môi Quân Dao hơi trễ xuống, đột nhiên cô cảm thấy có chút thất vọng, không biết tại sao hôm qua cô cứ nghĩ vì mình cũng có xíu xiu quan trọng nên biết và giữ bí mật to lớn này cho Cố thiếu gia, không ngờ hóa ra cũng có người khác nét mặt có chút mất mát của Quân Dao, anh liền lên tiếng.“Em ghen à?” “Ghen?” Quân Dao chỉ vào người mình.“Anh ấm đầu à, tôi với anh mới quen nhau một ngày, ghen tuông gì đây?” “Vậy tại sao khi nghe tôi nói tôi bảo Tiểu Hoa đưa đồ ăn đến em lại có vẻ không vui?” “Ai bảo thế?” Quân Dao cứng miệng, “Chỉ là tôi đang suy nghĩ thôi.” “Suy nghĩ gì?” “Suy nghĩ gì kệ tôi, anh quản được à?” Vừa nói Quân Dao vừa bưng bát cháo đến bên, múc một thìa, thổi phù phù rồi đưa đến trước mặt Cố Tư hơi trừng mắt ra hiệu cho anh mau ăn Cố Tư Bạch lắc đầu, nói.“Tôi chưa đánh răng”.Thật muốn đánh cho anh một trận trong lòng thôi, Quân Dao đâu dám nói ra, cô dìu anh vào nhà vệ sinh, còn phải đứng ngoài cửa trông chừng kéo anh bị ngã hay bị gì lúc sau, Cố Tư Bạch bước ra, khuôn mặt anh còn vài giọt nước nhỏ li ti đọng lại, giống như sương mai đọng trên cánh Dao thật muốn gõ đầu mình một cái, sao đột nhiên lại đi so sánh kì quặc như vậy chứ? Cô đỡ anh trở lại giường, sau đó bắt đầu đút cháo cho anh ăn, cũng quen với việc này rồi nên cô không có ý kiến đến thìa cháo thứ ba, đang đưa đến bên môi Cố Tư Bạch, cô đột nhiên rụt tay lại, làm người nào đó há miệng ra lại phải ngậm vào, dáng vẻ không Quân Dao đầu để tâm chuyện ấy, cô hỏi.“Anh không hề ra khỏi phòng, vậy làm sao báo Tiểu Hoa được, Tiểu Hoa cũng không tỏ vẻ bất ngờ hay SỢ sệt, chứng tỏ đã biết lâu rồi, đúng không?” Cố Tư Bạch hơi mỉm cười.“Thông minh lắm.” Quân Dao trọn tròn mắt, vậy là cô đoán đúng ư? “Tiểu Hoa đã biết anh giả bệnh từ trước?” Cố Tư Bạch gật đầu, anh nhìn cô chăm chú.“Tôi tỉnh rồi thì đâu muốn người khác nhìn thấy hết cơ thể mình nữa.” Mắt Quân Dao càng trừng lớn, anh đang nói cái gì vậy hả? Ba tháng qua, suốt ba tháng trời, ngày nào có cũng phải “nhìn” anh tay Quân Dao siết chặt, hận không thể cắn chết người đối diện.“Em thì khác, vì em là vợ tôi, trước sau gì cũng nhìn thấy cả thôi.” Cố Tư Bạch sợ lửa cháy chưa đủ lớn, tiếp tục thêm dầu.“Cái đồ đáng chết nhà anh, hôm nay tôi liều mạng với anh!!!”.
cố thiếu gia đừng giả vờ nữa quân dao